Hôm ấy là một buổi sáng đẹp trời sau vài ngày mưa dầm dề. Nắng đùa nghịch trên những tàng cây và gió lao xao mơn man cành lá. Chim công cảm thấy vô cùng hứng khởi nên bước ra thảm lá nhảy một bài thật đẹp. Mấy bạn sóc, thỏ, hươu nai… đều tấm tắc khen.
Phấn khích quá, chim công liền cất giọng hát, mắt nhắm nghiền khi giai điệu lên tới đoạn cao trào. Chợt chim công nghe có tiếng ho húng hắng, mở mắt ra thì nhìn thấy bác gấu. Bác bảo:
– Ta đang ngủ
mà cháu làm ta giật mình tỉnh giấc. Ta nghĩ là cháu chỉ nên nhảy múa thôi chim
công ạ!
Sóc chui vào hang
từ khi công bắt đầu hát giờ mới ló đầu ra nói:
– Ừ, mình
cũng chỉ thích nhìn cậu nhảy múa thôi, chứ hát thì phải có giọng như họa mi ấy.
Yên nào, hình như bạn ấy đang hát kìa.
Quả là chim họa
mi vừa cất giọng hát. Tiếng hát véo von, lay động, muông thú đều lắng nghe.
Sau khi yên lặng
thưởng thức hết bài hát tuyệt vời của họa mi, cả bác gấu, sóc và các loài vật
khác cùng vỗ tay. Bỗng nhiên, chim công rấm rứt khóc:
– Sao mà họa
mi có giọng hát hay như thế khiến ai nấy đều ngưỡng mộ, còn giọng hát của tôi
sao lại khủng khiếp đến mức ai cũng không muốn nghe. Ôi, tôi thật bất hạnh!
Vừa khi ấy,
chúa tể của muôn loài xuất hiện, ngài hỏi chim công:
– Chim công
này, họa mi có nhảy múa đẹp như con không?
Chim công
đáp:
– Dạ không ạ!
Chúa tể mỉm
cười:
– Đấy, ta đã
ban cho mỗi loài một khả năng riêng. Chim công múa đẹp, họa mi hót hay, đại
bàng có sức mạnh… Các con nên vui với những gì mình có hơn là khóc than vì điều
mình không có nhé.
Dặn bé: Nếu như mỗi loài đều có khả năng
riêng thì mỗi bé cũng có những ưu điểm đặc biệt mà bé khác không có. Bé hãy cố
gắng phát huy những gì mình thích và có thể làm tốt. Đừng bao giờ buồn vì mình
không làm được như bạn này, bạn kia bé nhé.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét