Đề bài: Gia đình em hoặc gia đình bạn em có nuôi
gà, hãy tả một con gà trống mà em thích nhất.

Bài tham khảo 1:
Phương đông vừa ửng hồng, không gian vẫn còn mờ
ảo bởi màn sương đêm còn giăng kín. Bỗng một tiếng gáy vang động xé tan màn
sương sớm: “Ò! ó! o!” làm cho mọi vật bừng tỉnh giấc. Đó là tiếng gáy của chú
gà trống nhà em.
Bầy gà nhà em nhiều lắm,
có đến vài chục con nhưng duy nhất chỉ có mình chú là khác giới. Chú được mẹ
mua từ phiên chợ Mai tết năm ngoái. Hồi ấy, chú chỉ là một “cậu bé thiếu niên”
mới ba tháng tuổi, còn rụt rè. Đến nay, chú đã là một thanh niên trưởng thành,
oai phong. Chú được lai giữa giống gà nòi và gà tàu nên chú chọn lọc những đặc
tính tốt nhất của hai giống gà. Bởi thế chú to khỏe như một “lực sĩ trên võ
đài” và đẹp trai như một “siêu sao người mẫu”. Chú khoác trên mình bộ áo màu đỏ
tía chen lẫn màu vàng sậm. Cái đầu của chú được trang điểm bằng một cái nón
hình bánh lái tàu và đỏ chót như màu hoa phượng vĩ. Đôi mắt tròn to như hai hạt
ngọc đưa qua đưa lại như muốn làm duyên với mấy cô mái tơ trong đàn. Cái mỏ
nhọn màu mận chín, phía đầu chót khoằm xuống như mỏ vẹt rất lợi hại, vừa là
phương tiện kiếm ăn vừa là vũ khí tự vệ. Hai cái chân to khỏe và cao như chú gà
nòi chính hiệu được bao bọc bởi một lớp vảy sừng màu vàng nghệ, giống như bộ
giáp chiến giúp chú đánh trả lại kẻ thù một cách hữu hiệu. Hai cái cựa nhọn
hoắt chìa ra như hai mũi dao Thái. Đây mới chính là thứ vũ khí tấn công của
chú, khi cần thiết có thể đưa ra đòn đánh cuối cùng để dứt điểm đối phương. Đôi
cánh của chú thì thật tuyệt, mỗi lần dang ra y hệt như cái quạt lông của vị
quân sư Gia Cát Khổng Minh thời Tam quốc. Cái đuôi của chú đủ màu, vươn dài ra
phía sau và cong lại hình cánh cung. Có những chiếc lông tam sắc đỏ, xanh, đen
quăn lại như một nét hoa văn càng tôn thêm vẻ “hào hoa, phong nhã” cho chú.
Trong đàn, chú là người
có tấm lòng “độ lượng” nhất. Mỗi lần em vãi thức ăn ra sân, chú cũng chạy đến
nhưng không thấy tranh giành với ai cả. Thậm chí có miếng mồi ngon chú cũng
chia sẻ cho những cô mái tơ thường đi cùng với chú.
Em rất yêu quý chú gà
trống này. Chú là chiếc đồng hồ báo thức chính xác nhất vào những buổi sớm đi
làm của mọi người và đánh thức em dậy chuẩn bị để đến trường đúng thời gian vào
lớp.
Bài tham khảo 2
Đó là chú trống nòi mẹ cho em nuôi kể từ ngày
chị em chú bắt đầu sống tự lập. Mới đó mà đã năm, sáu tuần trăng trôi qua.
Giờ đây, chú đã là một
“thanh niên tráng kiện”. Tuần trước mẹ cân thử, cứ tưởng chú chỉ nặng độ ba kí
là cùng. Ai ngờ chú lên đến ba kí sáu, vạm vỡ như một đô vật ngoại hạng. Bạn bè
cùng xóm đều phải kiêng nể trước thân hình hộ pháp của chú. Nhìn bộ mã, dáng
đi, điệu đứng của chú ai cũng tấm tắc khen là một “đấng hào hoa phong nhã”. Cái
mào của chú mới tuyệt làm sao! Cái vương miện màu đỏ tươi như màu hoa phượng vĩ
ấy như tôn chú lên cái địa vị chủ soái ở cái “xóm gà” đông đúc này. Cái mỏ của
chú trông như hai mảnh thép hình vòng cung ốp lại dùng để kiếm ăn và tự vệ. Đôi
mắt sáng tròn như hai hạt hồng ngọc lúc nào cũng lóng la lóng lánh.
Là một chú gà đã trưởng
thành, toàn thân chú được bao bọc bằng một lớp lông màu vàng rực pha lẫn những
chiếc lông màu đen xanh óng ánh như rắc hạt kim tuyến. Bao quanh cái cổ là một
lớp lông mịn và mềm như nhung thẫm, làm cho da cổ vốn lúc nào cũng đỏ au càng
thêm rắn rỏi. Đôi chân vừa to lại vừa cao được bao bọc bởi một lớp vảy sừng màu
vàng sậm. Hai cái cựa chòi ra như hai mũi đinh mười, nhọn hoắt, một thứ vũ khí
lợi hại giúp chú đánh bại mọi đối thủ trong xóm, nâng chú lên địa vị “thống
soái”. Bộ lông đuôi của chú mới rực rỡ làm sao! Những chiếc lông ba màu vàng,
đen, trắng pha lẫn, dài thượt, cong vút về sau, vừa tạo cho chú một dáng vẻ
khỏe khoắn, cân đối, lại vừa tăng thêm vẻ bảnh trai của một “thanh niên” vừa
mới lớn.
Sáng nào cũng vậy, khi
tiếng chuông nhà thờ ngân vang, em đă thấy chú đứng vắt vẻo trên cành cây ổi
cạnh hồi nhà, vỗ cánh phành phạch rồi cất giọng gảy vang bài ca muôn thuở: “Ò…
ó… o…” rộn khắp thôn xóm như đánh thức mọi người cùng dậy. Hát chán, chú lại
đứng chờ đợi… Mấy chị mái tơ nghe tiếng hát của chú vội chen nhau ùa ra sân. Từ
trên cành ổi cao, chú nhún mình, vỗ cánh, nhoáng một cái đã thấy chú đứng bên
chị mái hâu mặt đỏ, lông mượt từ bao giờ. Có lẽ trên mười chị gà mái, chú thích
nhất cô mái nâu này. Có thể là vì bạn cùng lứa với chú, với lại chị ta cũng
thích kèm cặp với cu cậu. Mỗi lần chú kiếm được một miếng mồi ngon, bao giờ chú
cũng tục tục… mời chị mái nâu cùng chén. Có lúc chú nhường hẳn cho chị mà không
hề đắn đo do dự chút nào. Chú “ga lăng” như thế nên chị gà mái nào cũng thích
được sóng đôi cùng chú.
Đôi với bạn bè hàng xóm
cùng “giới” với chú thì chú tỏ ra khắt khe, thậm chí nhiều lúc mất “lịch sự”
nữa. Mỗi lần chúng bạn láng giềng đi kè kè với bất kì một chị mái nào trong đàn
là chú ta tỏ thái độ phản ứng ngay. Chú lặng lẽ tách khỏi đàn, áp sát đối
phương. Khi dừng lại, chú vỗ cánh phành phạch làm bụi bay mù mịt, sau đó dướn
cổ, cất cao giọng “đô trưởng” ca bản “ò… ó… o…” như thách thức, đe dọa. Các bạn
láng giềng đã nhiều phen vì lòng tự trọng đã thử sức với chú. Biết mình không
phải là đối thủ, thấy chú sắp sửa gây sự đã vội vàng “cao chạy xa bay”, vừa
tăng tốc vừa ngoái đầu nhìn lại có vẻ hậm hực. Những lúc như vậy, chú có vẻ đắc
thắng, tự hào, lững thững trở lại đàn với một dáng điệu tự đắc, kênh kiệu. Đối
với người ngoài thì vậy đó, nhưng trong nhà hình như chú không hề hiếp đáp một
ai, lúc nào cũng tỏ ra “độ lượng bao dung”.
Em quý chú trống nòi
không chỉ chú là niềm tự hào, kiêu hãnh của em với chúng bạn cùng xóm mà còn là
kết quả lao động đầu tiên của em trong suốt năm, sáu tháng nay. Ngoài ra, chú
còn là chiếc đồng hồ báo thức chính xác, vui nhộn, sống động nhất mà các hãng
đồng hồ Ra-đô, Gi-mi-cô hiện đại ngày nay chẳng bao giờ tạo ra được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét