Hôm đó trời đẹp, Vịt con ra sông chơi. Theo thói quen, nó cởi quần áo ra bỏ lung tung trên bờ mà không để cho gọn gàng, rồi nhảy ùm xuống nước bơi thỏa thích. Vì vứt khắp nơi nên lát sau quần áo bị nước cuốn trôi đi hết cả mà vịt con chẳng hề hay biết.
Bơi thật vui xong vịt con lên bờ thì không thấy quần áo đâu nữa. Làm sao về nhà được bây giờ, vịt con òa lên khóc. Nhìn xung quanh, vịt con thấy có mấy chiếc lá sen to, nó bèn nghĩ ra cách ngắt lá sen che đỡ lên người để về nhà.
Vịt con vừa
ôm lá sen trước ngực vừa chạy về nhà. Chạy ngang bãi cỏ thì Thỏ nhìn thấy, nó
phá lên cười.
- Lêu lêu xấu
hổ, để hở cả mông mà chạy long nhong.
Nghe Thỏ hát
như thế, biết là Thỏ trêu mình, vịt con xấu hổ đến đỏ cả mặt. Nó bèn đi thật
nhanh hơn để Thỏ không nhìn thấy mình nữa.
Đi ngang khu
rừng, Khỉ ngồi trên cây trông thấy vịt con, nó cũng ôm bụng cười lăn lộn.
- Trời đất, vịt
con không mặc đồ, gió thổi lá sen bay lòi cả mông kìa. Ha ha!
Vịt con xấu hổ
quá khóc to lên. Nó chạy thật nhanh cuối cùng cũng về được đến nhà. Gặp mẹ, vịt
con tức tưởi kể cho mẹ nghe mọi chuyện. Mẹ Vịt tuy tội nghiệp nhưng cũng không
nhịn được cười.
- Con đã biết
tính cẩu thả, bừa bãi gây ra những rắc rối như thế nào chưa. Từ nay con phải bỏ
thói quen vứt quần áo lung tung đi nhé!
Vịt con vâng ạ
rõ to.
Bài học
cho bé: Bé cần tập
cho mình tính ngăn nắp, gọn gàng, không vứt đồ đạc bừa bãi nhé!
Đăng bởi Văn Mẫu Hay

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét